Trang chủ / VĂN MẪU THCS / Văn mẫu lớp 6 / Đề bài: Kể về một người thân trong gia đình em(kể về em bé)

Đề bài: Kể về một người thân trong gia đình em(kể về em bé)

Khi còn nhỏ niềm ao ước của tôi đơn giản chỉ là có thật nhiều đồ chơi.Nhưng lớn hơn một chút, tôi lại thấy thật buồn vì không có ai chơi cùng.Tôi chẳng nhớ đã hỏi bố mẹ bao nhiêu lần rằng: bao giờ con có em? Niềm hạnh phúc như vỡ òa, như nhân đôi khi cùng lúc tôi bước chân vào lớp 1 thì gia đình tôi cũng đón thêm một thành viên mới: em Cá.

Bây giờ bé Cá của tôi đã gần 1 tuổi rồi. Em sinh vào một buổi sáng mùa thu tháng 9, bầu trời trong trẻo nên mẹ đặt tên em là Minh Thu, Ở nhà, em được mọi người gọi với cái tên trìu mến: bé Cá.

Bé Cá đã biết đi lẫm chẫm. Trông em đáng yêu như một chú cún con. Làn da em trắng hồng,mịn màng.Nhất là đôi má luôn ửng đỏ như trái táo chín.Tôi yêu cái má phúng phính của em lắm. Mỗi lần tôi trêu em: anh cắn má Cá nhé và dụi đầu vào em là em cười khúc khích.Tiếng cười ấy giòn tan như cát biển trưa hè và trong trẻo hơn cả mặt nước hồ mùa thu.Tôi yêu âm thanh  đó. Mỗi ngày đi học về, được thấy em và nụ cười tươi như hoa của em là tôi hết cả mệt nhọc hay buồn bã.Cái nụ cười tươi, khoe 2 chiếc răng thỏ và lúm đồng tiền sâu hun hút là niềm vui, niềm hạnh phúc của cả gia đình tôi.Tôi vẫn nhớ như in những lúc em ốm. Em cứ nằm im trên giường, hơi thở nóng ran, cái miệng xinh xinh cứ ho, nấc lên từng cơn. Mặc cả nhà dỗ dành, nựng nịu, em chỉ ăn tí chút rồi lại ho, lại trớ.Thế nhưng đôi môi vẫn cố hé một nụ cười như để an ủi, động viên cả nhà. Những lúc như vậy, tôi thương em lắm, chỉ mong sao em nhanh khỏi ốm.Với tôi, nụ cười của em, tiếng nô đùa của em còn hay hơn, thú vị hơn bất cứ bộ phim hoạt hình nào.

Loading...

Không chỉ có nước da trắng hồng, Cá còn vô cùng đáng yêu với đôi mắt to tròn, long lanh và hàng mi dài, cong vút. Đôi mắt đó biết nhìn tôi trìu mến, biết yêu thương và biết cả giận hờn. Khi em vui, đôi mắt cũng long lanh như biết cười, biết nói. Ấy vậy nhưng, hàng lông mày của em thì chẳng giống ai. Nó cong và đậm nhưng ở đuôi mắt lại vểnh ngược lên y như lông mày của một viên chiến tướng thời cổ mà tôi có lần thấy trên tivi.Bố mẹ vẫn hay trêu em:Cá mà  bắt nạt anh Tôm là bố mẹ đánh đòn. Một điểm đáng yêu nữa ở em đó là mái tóc ngắn bồng bềnh.Có lẽ em giống mẹ nên mái tóc dầy và óng mượt. Nhưng vì nó còn ngắn quá, lại hay bị vuốt ngược nên cứ bồng bềnh chẳng khác nào đám mây lơ lửng trên đầu.

Cá đã biết đi lẫm chẫm nên em thích tập đi lắm. Mỗi bước đi em lại làm điệu bộ lắc lắc cái mông. Đôi bàn chân nhỏ xíu, mũm mĩm dẫm lạch bạch rồi òa vào lòng mẹ. Đôi tay xinh xắn của em thì huơ huơ như vẫy như gọi.Ngỗ nghĩnh nhất là tiếng gọi của em. Em rất hay gọi nhưng mới chỉ rõ được tiếng ” bà, mẹ”. Em yêu cái giọng nói bi bô, ngòng ngọng của em.

Bố mẹ em vẫn bảo: một gia đình nhỏ, một hạnh phúc to.Với em, hạnh phúc cũng thật giản đơn. Em chỉ mong sau một ngày học tập miệt mài, chăm chỉ, tối tối cả gia đình em quây quần, cùng chơi đùa với bé Cá, nghe tiếng em bi bô gọi ” anh Chôm”.” Làm anh thật khó nhưng mà thật vui. Ai yêu em bé thì làm được thôi”. Khi đã làm anh , tôi mới cảm nhận được hết cái ” khó”, cái ” khổ”. Có em, tôi không còn được bố mẹ nâng niu, chiều chuộng như trước, không còn được đi chơi mỗi chủ nhật nhưng tôi đã có một niềm vui khác: niềm vui chơi với bé Cá.

 

Loading...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *